Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

"Sống mòn": "Tôi còn rất nóng thả mặc hay tự nhấc chân lên?".

Nhận tin nhắn của sếp “em có thể quyết định dự án này

Tôi chỉ muốn san sớt rằng chỉ có học và học. Lại không muốn có cảm giác lúng túng khi bị khách hàng hay sếp phê bình nên từ việc nhỏ đến việc lớn. Nhưng là một năm tôi sống trong hạnh phúc khi được thỏa nguyện đam mê. Nhưng kiến thức thực tại cùng với việc nắm rõ hoạt động văn phòng vẫn giúp tôi có thể tương trợ đồng nghiệp trong các dự án. Vượt qua những đồng nghiệp có tri thức chuyên ngành cơ bản khác.

Phải sống thật ý nghĩa” đã khiến tôi quên hết bệnh tật. Dù rất cỏn con và giản đơn! Một ngày. Và sau đó hãy học không ngừng như một sinh viên mới ra trường để thành công hơn trong công việc mới.

Nó hiệp với tình hình sức khỏe và tôi vẫn có thể tìm được niềm vui nhẹ nhàng hơn cho riêng mình. Bước đi từng bước một. Tôi tốt nghiệp một trường ĐH dân lập tại TP. Vậy mà đến lúc này. Sau một năm mãi mà không khỏe hơn như bác sĩ dự liệu. Tự khích lệ khi gặp khó khăn và chủ động đặt ra mục tiêu để hoàn thành công việc thật cụ thể.

Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu. Nhưng giờ đây. Tôi xin vào làm chuyên viên cho một trọng điểm thuộc Bộ Khoa học - công nghệ. Tôi đã là phó đại diện của cơ quan tại miền Nam. Bạn sẽ có một cuộc sống thật sự ý nghĩa và xứng đáng. Com. Vì em biết nghĩ cho khách hàng hơn các bạn khác”.

000 lao động. Và tôi đã nhấc chân bước tiếp trên con đường mới mẻ ấy một cách thật tự tin. Nếu biết cách lẩy những điểm mạnh từ công việc cũ. Tôi đổ lỗi cho sức khỏe. Tôi thật sự ngỡ ngàng.

Thầy thuốc phát hiện tôi mắc phải căn bệnh hiếm gặp. Một cuộc giải phẫu khiến tôi trông “bèo nhèo” chẳng thể tưởng. Tôi thấy mình may mắn khi vẫn được mọi người san sớt và tin tưởng. Giã từ khoảng thời gian ấy. Mỗi khi mỏi mệt. Xúc động và nhận ra những gì mình sang trọng không hề vô nghĩa… Tin nhắn ấy không chỉ là niềm vui mà còn là một cột mốc khiến tôi nhận thức được rằng tôi may mắn vì có một lời giới thiệu.

Tôi càng lúc càng cuốn mình vào công việc. Không thể đi công tác xa. Đổ lỗi cho tình cảnh đã khiến tôi không thể làm tốt hơn. Có lúc mệt mỏi hay gặp sự cố đến mức muốn nghỉ việc.

Tôi quyết định ra đi vì không muốn cách sống này trở thành một lề thói không thể đổi. Tôi không ngừng phải tự bước đi mỗi ngày. Nhưng tôi thấy rõ mình trưởng thành và hiểu biết hơn rất nhiều. Phần xấu trong tôi lại được dịp trỗi dậy. Bốn tháng nằm chữa trị với hai lần nằm máy thở. Vn hoặc phần quan điểm bạn đọc ngay bên dưới. Vắt phát huy khả năng và vốn hiểu biết ít ỏi của mình để đạt được điều mơ ước.

Ảnh minh họa: afranko. "Sống nhàng nhàng"? Bạn có đang mắc kẹt trong việc không xác định được những động lực để phấn đấu? Hãy san sẻ quan điểm của bạn cùng TTO qua địa chỉ tinhyeuloisong@tuoitre. Đó sẽ là sự dị biệt nổi trội của bạn để thuyết phục nhà tuyển dụng. Còn tôi. Không thể tránh khỏi những lúc khó khăn. Tôi lại tự ngồi gõ tài liệu.

Những người bạn học cùng ĐH của tôi lúc này bảo tôi: Mày thật may mắn. Công việc không đúng chuyên ngành. Khi đang là phó phòng đào tạo nhân sự của một công ty châu Âu với hơn 2. Lao vào tìm tòi tài liệu. Nhấc chân lên. Nhưng đến một ngày bạn cũng sẽ gặp ngã rẽ phù hợp nhất cho chính mình! PHẠM NGUYỄN LÊ NA Bạn có từng hay đang rơi vào cảnh ngộ "sống mòn". Luôn tự khích lệ và không cho phép bản thân được thả mặc bất cứ lúc nào.

Có nhẽ cái quyết tâm “nếu sống. Vì niềm vui cứ chầu chực nở bừng trong tim tôi.

Nhiều bạn khi chuyển ngành thường cho rằng mình không may mắn vì đã mất thời gian làm mướn việc cũ quá lâu. HCM. Biết phát xuất điểm của mình không bằng đồng nghiệp. Và điều này càng khiến sức khỏe tôi cứ tệ đi khi luôn để mặc mình chìm trong những cơn stress và buồn bực.

HCM đến tận Cà Mau tìm hiểu. Dù có khi chậm và trĩu nặng. Dù khoảng thời gian ấy thật nặng nhọc. # Giữ lại. Nhưng để xứng đáng hơn với bất kỳ điều gì. Được thông tin của bạn học cũ. Công việc chỉ kéo dài vỏn vẹn một năm. Trở lại cơ quan. Nếu thấy sắp đến thời hạn mà vẫn chưa xong.

Tôi lại lấy bệnh tật làm cái cớ để thả trôi mình. Làm cho cơ quan quốc gia (vốn có tiếng rằng không năng động). Tôi lại nhủ rằng “khó khăn này là điều hiển nhiên phải có” và chũm nghĩ ra vài lý do để vui thích mỗi khi hoàn tất một việc gì đó.

Sự uy tín và nhẫn nại để phát triển văn phòng đại diện. Giải quyết. Có nơi nhận vào đã là may mắn; lương dù ít vẫn tốt hơn ở nhà! Nửa năm tiếp theo. Tôi được sếp - trước khi nghỉ hưu - đề cử trước ban giám đốc với niềm tin tôi đủ gan dạ. Tôi bình tĩnh hơn và chọn nghề nhân sự làm mai sau lâu dài. Tôi làm hồ sơ. Lý giải cho chọn lọc này chỉ đơn giản là vừa ra trường. Nó đã lấy đi vớ sức khỏe của tôi.

Tự đón xe từ TP. Lại thẳng băng công tác xa nhà với mức lương thấp khiến nhiều người bạn của tôi băn khoăn. Đăng ký thi tuyển làm phóng viên một tờ báo mà có tưởng tượng tôi cũng không nghĩ rằng mình sẽ được vào nơi ấy. Tôi hay cảm thấy mình đáng thương thay vì tự khuyến khích mình như trước. Một năm rưỡi sau ngày nhận vị trí mới. Tự chạy đi làm thủ tục.

Thế nhưng. Tôi tù mù nhận ra có lẽ do được an ủi và ưu ái quá nhiều.

Vẫn luôn nhớ mình bắt đầu từ đâu để duy trì thói quen học hỏi mỗi ngày. Tuy nhiên. Gần hai năm sau. Từ chối. Còn tôi. Những lúc bạn xao động trước những biến cố của thế cuộc. Sức khỏe lại dần tốt hơn vì tôi thấy mình đang “sống”.

Com 22 tuổi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét